+ “Θεός είναι αγάπη – Thiên Chúa là Tình yêu – God is Love – Dieu est Amour” (Ga 4:8) – Εφφαθα! Ép-pha-tha! Hãy mở ra! (Mc 7:34) – Sự Thật sẽ giải thoát quý vị (Ga 8:32) – Tempus Fugit : Thời gian thấm thoắt – Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài! – “Parare Domino plebem perfectam : Chuẩn bị cho Thiên Chúa một Dân tộc hoàn hảo”

Saturday, January 19, 2019

MIỀN XUÂN

Kìa ai khúc khích tiếng cười
Lẽ nào Xuân đến thật rồi hay chăng?
Chợt nhìn Mai nở sắc vàng
Thì ra Tết đến, Xuân sang thật rồi
Miền Xuân giản dị lắm thôi
Tết tại lòng người chứ chẳng đâu xa

TẾT NHỚ XUÂN XƯA

Nắng Xuân nhuộm cả sơn khê
Mai vàng xúng xính áo thơ năm tà
Miên man khúc nhạc vang xa
Tháng Xuân ngày Tết mặn mà ước mơ
Rưng rưng thương nhớ ngày xưa
Bồi hồi ký ức, Tết òa khóc Xuân
Ngày xưa xa lắc, chẳng gần
Tết nay vui chợt thấy buồn Xuân xưa

XUÂN GẶP TẾT

Đông đi nhường chỗ cho Xuân
Xuân cười thành Tết, thế trần đẹp tươi
Người nô nức, kẻ buồn lơi
Ai đứng, ai ngồi, ai đợi, ai mong?
Người thanh thản, kẻ long đong
Cứ cùng ăn Tết cho lòng Xuân vui
Xuân về rồi cũng đi thôi
Tết không còn luyến lưu đời trần gian

Friday, January 18, 2019

CANA DIỆU KỲ

[tiệc mừng Cana – Ga 2:1-12]


Ca-na tiệc cưới lạ lùng
Buồn hóa ra mừng nhờ Chúa Giêsu
Cũng nhờ Mẹ Ma-ri-a
Cầu thay nguyện giúp những khi rối bời

XUÂN HỎI TẾT LẶNG

Mùa Xuân về có thật
Sao không thấy màu gì?
Chẳng ai sờ thấy Tết
Mà cứ đòi ăn chi?

Quanh năm là nỗi khổ
Sớm chiều đầy gian nan
Sao còn làm nhau sợ
Khi Tết đến, Xuân sang?

Dưa hấu ruột thắm đỏ
Dù ngoài vỏ màu xanh
Mưu ma hùa chước quỷ
Khiến đời chẳng an bình!

HIỆP NHẤT CÔNG CHÍNH

“Xin cho chúng con được hoàn toàn NÊN MỘT” (x. Ga 17:21-23)

Hiệp nhất là liên kết
Không chia rẽ, bất hòa
Hiệp nhất là nên một
Trong tình yêu Kitô

Hiệp nhất là chân thật
Lấp đầy khoảng cách xa
Hiệp nhất là tha thiết
Yêu thương và đơn sơ

Hiệp nhất là tha thứ
Đoàn kết chặt chẽ hơn
Hiệp nhất là thân mật
Không để ai cô đơn

Thursday, January 17, 2019

XUI MÀ HÊN

[Niệm khúc Ga 2:1-12]

Tiệc mừng đám cưới đang vui
Bỗng dưng hết rượu, thật xui quá chừng!
Xui mà hên, vẫn vui mừng
Bởi vì Đức Mẹ thấy thương giúp liền
Sáu chum đá nước đầy tràn
Chúa làm thành loại rượu ngon vô cùng
Mẹ là phụ nữ khiêm nhường
Đề cao giá trị khác thường nữ nhi
Xin cho phụ nữ mọi nhà
Biết thăng tiến phẩm giá như Mẹ Hiền
Ðể thêm duyên dáng mến tin
Duy trì hạnh phúc ấm êm gia đình
Tiệc vui là tiệc ân tình
Hạnh phúc nhà mình và cả tha nhân

NỖI NIỀM PHONG CÙI

Chắc hẳn chẳng ai lạ gì chứng bệnh phong [còn gọi là (phong) cùi hoặc (phung) hủi]. Đó là chứng nan y do vi khuẩn Hansen gây ra. Bệnh nhân trông rất “kỳ dị” (sần sùi, lở loét, rụng tóc, mất ngón chân, ngón tay), và tất nhiên họ rất đau khổ – cả tinh thần và thể lý. Ngày nay, khoa học đã có thể chữa trị được bệnh phong nhưng di chứng phong sẽ không bao giờ có thể chữa khỏi.

TRÁCH TRĂNG

[Niệm khúc Mc 1:40-45]

Trăng đừng sáng nữa, Trăng ơi!
Mặc dù Trăng sáng cho đời đẹp hơn
Nhưng người phong hủi rất buồn
Bởi vì đau đớn, xác thân rã rời

Trăng rằm đẹp lắm, Trăng ơi!
Nhưng Trăng càng sáng nỗi đời càng đau
Tay chân mòn hết còn đâu
Mặt mày biến dạng, liêu xiêu dáng người

Wednesday, January 16, 2019

BỆNH ĐỜI

[Niệm khúc Mc 1:40-45 ≈ Mt 8:1-4; Lc 5:12-16]

Chắc rằng Chúa chẳng vui gì
Vì con ích kỷ, chi li mọi điều
Nhưng Ngài sẽ thấy vui nhiều
Nếu con liên đới thương yêu mọi người
Biết nâng đỡ chẳng trừ ai
Ánh mắt, nụ cười, an ủi, sẻ chia,...
Chính con cũng đã tái tê
Bị đời xa lánh như là chứng phong

TÌM XUÂN KIẾM TẾT

SANG XUÂN TỚI TẾT

Xuân sang sao Tết không về?
Để cho Tết đợi, ngày chờ đêm mong
Xuân sang sao Tết bâng khuâng?
Mặc cho Mai nở rộ vàng sắc Xuân
Xuân sang sao Tết phân vân?
Én bay, Bướm lượn mà vườn trống trơn
Xuân sang sao Tết còn buồn?
Suốt mười hai tháng đầy năm khổ hoài
Bóng ai lầm lũi miệt mài
Dáng liêu xiêu những bước dài long đong

TẤT NIÊN ĐỀ VỊNH

Đón Xuân thì phải tất niên
Đó là lý lẽ tất nhiên thôi mà
Tất niên thì phải khề khà
Chai bia, chai rượu, ly ra, ly vào
Chúc mừng tình nghĩa với nhau
Ly đầy hợp với mâm cao ngon lành
Cùng nhau bàn luận linh tinh
Chữ tình chưa trọn, chữ khinh thay vào

TỰ TÌNH THOMAS

[Thánh Tôma Aquinô, Tomás de Aquino, Thomas Aquinas, Thomas d’Aquin, 1225–1274]

Thomas tiến sĩ thiên thần
Trí thông minh sáng như đèn pha soi
Khôn ngoan biện luận rạch ròi
Trầm tư mặc tưởng, ít lời nói ra
Suốt ngày viết lách, suy tư
Lời thiêng ý thánh diệu kỳ kết liên

LIỆU PHÁP GIẢM ĐAU TỰ NHIÊN

Khi bị đau răng, đau lưng, hay đau ở đâu đó, bạn thường nghĩ ngay đến việc sử dụng thuốc giảm đau. Tuy nhiên sử dụng quá nhiều thuốc giảm đau có thể dẫn đến tình trạng lạm dụng thuốc, gây những hậu quả nghiêm trọng cho cơ thể. Những cách giảm đau tự nhiên, không dùng thuốc bạn cũng nên áp dụng.

Tuesday, January 15, 2019

NGƯỢC DÒNG THỜI GIAN

“Lục Súc Tranh Công” là loại truyện ngụ ngôn xa xưa, được lưu hành từ trước năm 1923. Chắc là những người trẻ ngày nay không biết truyện “Lục Súc Tranh Công”, thậm chí có thể cũng chẳng nghe nói tới – kể cả những người khoảng 50 tuổi.

“Lục Súc Tranh Công” nghĩa là sáu con vật nuôi trong nhà tranh nhau công trạng của mình. Sáu con đó là: Trâu, Chó, Ngựa, Dê, Gà, và Lợn (Heo).

CÂU ĐỐI TẾT

Ngày xưa, người ta có thói quen văn hóa tốt lành là ngày Tết không thể không có câu đối – nghĩa là còn thiếu Xuân, chưa đủ Tết. Đó là một thú tiêu khiển lành mạnh, cao cả, ý nghĩa, nhân bản, dù chỉ là thú vui chơi ngày Tết với những “câu đối đỏ”. Một trong những câu đối phổ biến, dân dã và thực tế là câu đối xưa này:

THỊT MỠ, DƯA HÀNH, CÂU ĐỐI ĐỎ
CÂY NÊU, TRÀNG PHÁO, BÁNH CHƯNG XANH

NGHIÊM TÚC & CHÂM BIẾM

Monday, January 14, 2019

SỐ BA

Số Ba là số tuyệt vời
Số hên chứ chẳng có xui chút nào
Chúa Trời thương xót dạt dào
Ba Ngôi một Chúa thương yêu vô cùng
Ba lần là luật đời thường
Quá tam ba bận, rõ ràng đúng – sai
Số ba – số tốt, số tài
Như vậy số này may mắn, rất hên
Chúa đi rao giảng ba năm

Sau ba ngày chết, Ngài liền phục sinh

XUÂN XANH TẾT ĐỎ

Xuân xanh như cặp bánh chưng
Tết đỏ quá chừng như bát tiết canh
Cả nhà tíu tít chạy quanh
Bàn vuông xưa cũng hóa thành tròn vo

Xuân về mà Tết đến chưa?
Để cùng nhau đón giao thừa, người ơi!
Dù cho đêm tối ba mươi
Cũng thành mồng một tuyệt vời bình minh

TẾT LÌ XÌ XUÂN

TẾT NGAY KHI LÚC XUÂN VỀ
CẦU MONG AI CŨNG HOAN CA TƯƠI CƯỜI
HỒNG BAO MÀU ĐỎ THẮM TƯƠI
NÊN NGƯỜI ĐƯỢC NHẬN RẠNG NGỜI MỪNG VUI
KẺ NGHÈO KHỔ PHẢI NGẬM NGÙI
HÊN ĐÂU CHẲNG THẤY MÀ XUI LÌ XÌ
Tết về gần, Xuân đang đứng đầu ngõ. Dù vậy, vẫn có người vui, kẻ buồn, đó là chuyện dĩ nhiên của đời thường. Một trong các vấn đề khiến người ta phải “đắn đo” trong ngày Tết là chuyện lì xì.
Theo thói quen, tiền lì xì thường được bỏ vào “bao giấy đỏ” – gọi là “hồng bao”. Việt ngữ kỳ lạ: Hồng Bao có “dính líu” Hầu Bao, nhất là trong dịp Tết Nguyên Đán. Xanh xanh đỏ đỏ cho em nhỏ nó vui, nhờ vui mà chúng ăn ngon và chóng lớn ấy mà. Thế nhưng cũng lắm thứ rắc rối với chiếc hồng bao đó. Hệ lụy của chiếc hồng bao có tính chất đa chiều và đa dạng, đồng thời cũng nhiêu khê lắm!
Những người từ tuổi trung niên trở lên, chắc hẳn không mấy ai lại không biết (và còn nhớ) một câu đối Tết rất phổ biến của chí sĩ Nguyễn Công Trứ:
Chiều ba mươi, nợ réo tít mù, co cẳng đạp thằng Bần ra cửa;
Sáng mồng một, rượu say túy lúy, giơ tay bồng ông Phú vào nhà.
Câu đối rất bình dân nhưng cũng rất thâm thúy. Cái “giằng co” xảy ra giữa khoảng giao thừa ấy khiến người ta như hóa ngông cuồng hoặc điên dại. Việt ngữ cũng thật độc đáo: Chỉ vì “bần hàn” (nghèo khổ) mà bị gọi là “thằng”, và nhờ bởi “phú quý” (giàu có) nên được gọi là “ông”. Cũng vậy, vì nghèo nên bị gọi là “kẻ nghèo”, mà “nghèo” thì đi với “hèn”; còn nhờ giàu mà được gọi là “người giàu”, mà “giàu” thì đi với “sang”. Chữ “kẻ” và chữ “người” để chỉ một con người, nhưng “số phận” lại khác xa nhau. Than ôi!
Cũng là con người – với đầy đủ nhân vị, nhân phẩm và nhân quyền, thế mà ai nghèo thì bị gọi là KẺ, còn ai giàu được gọi là NGƯỜI. Về “thể” trong khi dùng động từ thể thụ động cũng vậy, chữ “bị” dùng cho kẻ nghèo, còn chữ “được” dùng cho người giàu. Ngoại ngữ không diễn tả được như Việt ngữ. Kể ra Việt ngữ thâm thúy thật, thế nhưng cũng thật “đau khổ” cho kẻ nghèo hèn.
Chỉ là đại từ chỉ ngôi thứ hai số ít, nhưng lại mang ý nghĩa cách biệt một trời một vực! Còn cái “phú quý” thì thường được hiểu theo nghĩa “vật chất” và “tiền bạc”, chứ ít người nghĩ tới cái “phú quý” theo nghĩa tinh thần!
Ngày Tết, ngày Xuân, hai tiếng “lì xì” rất thường được nhắc tới, và người ta nghĩ ngay tới bao giấy nhỏ màu đỏ, bên trong có một hoặc vài tờ tiền mới. Những năm gần đây, người ta “kiểu cách” hơn còn chuộng tờ 2 USD để lì xì cho “ra vẻ”. Đúng là chỉ trọng “bề ngoài”, mà trọng bề ngoài thì chứng tỏ “yếu kém” nội tâm. Sao không lì xì hai ba chục ngàn cho tiện, lì xì 2 USD chỉ thêm khó khăn cho người được lì xì, vì họ lại phải đi đổi ra tiền Việt. Thật là “rách việc” và phiền toái quá!
Theo nhà nghiên cứu Cao Sơn, “lì xì” có tiếng chữ là “lợi thị”, đọc theo âm Quảng Đông, Triều Châu thành “lê-i-xị”, ám chỉ số tiền được cho (tặng, biếu) trong các dịp đầu năm, khai trương và cả trong lễ thành hôn nữa – chứ không chỉ bó hẹp trong dịp Tết Nguyên Đán. Ở Việt Nam, “lì xì” được hiểu một cách đơn giản là “tiền mừng tuổi”. Tiền này KHÔNG NHẰM ĐỂ CẤT CHO NẶNG HẦU BAO, mà ngụ ý CẦU CHÚC NGƯỜI NHẬN QUANH NĂM SUNG MÃN, MAY MẮN, PHÁT ĐẠT. Như vậy, ý nghĩa chính của “tiền lì xì” không nằm ở “tiền” mà ở “tình”, tức là ở lòng mong ước cầu chúc con cháu hay ăn chóng lớn, vui chơi, học hành tấn tới, còn phong bì “nặng” hay “nhẹ” (nhiều hay ít tiền) KHÔNG PHẢI LÀ ĐIỀU ĐÁNG LƯU TÂM. Đó là một nét văn hóa. Nhưng ngày nay, “văn hóa lì xì” đang bị lạm dụng thái quá, bị “biến tướng” thiên hình vạn trạng và rất tinh vi. Do đó, người lì xì cảm thấy phải… “nghĩ ngợi” và “đau cái điền” (điên cái đầu) lắm thôi!
Về chuyện lì xì, có truyền thuyết này: “Ngày xưa, có một con yêu quái thường xuất hiện vào đêm giao thừa khiến trẻ con giật mình khóc thét lên. Hôm sau đứa trẻ nhức đầu, sốt cao, làm cho bố mẹ không dám ngủ, phải thức canh phòng yêu quái. Có một cặp vợ chồng nọ mới sinh được một đứa con trai kháu khỉnh. Tết năm đó, có 8 vị tiên dạo qua, biết trước cậu bé sẽ gặp nạn liền hóa thành 8 đồng tiền ngày đêm túc trực bên cậu bé. Sau khi cậu bé ngủ say, hai vợ chồng lấy giấy đỏ gói những đồng tiền này lại và đặt lên gối con rồi ngủ. Nửa đêm, con yêu quái xuất hiện định làm hại đứa trẻ thì từ chiếc gối loé lên những tia vàng sáng rực, khiến nó khiếp vía bỏ chạy”.
Nếu định nghĩa cho vui, theo kiểu “trào phúng thực tế” hoặc “tự điển tra ngược”, thì “lì xì” là vì người kia “lì” quá nên đành phải “xì” tiền ra thôi! Lì xì cũng có thể là “lì xì ngược” và “lì xì xuôi”.
Chuyện đời vốn dĩ nhiêu khê, phú quý sinh lễ nghĩa. Lễ nghĩa một chút cũng tốt, nhưng hễ điều gì “thái quá” thì cũng hóa “bất cập”, gây phiền toái cho nhau. Người ta thường nói: “Mạnh vì gạo, bạo vì tiền”. Có tiền thì người ta nói ngang, nói dọc gì cũng không bị bắt bẻ. Người không có tiền không dám ăn, không dám nói – dù có thể “trình độ” người nghèo hơn hẳn người giàu, nhưng nói gì cũng không ai tin, nói đúng cũng bị cho là sai. Vì “đồng bạc đâm toạc tờ giấy”. Quả thật, “miệng nhà quan có gang, có thép”. Còn miệng nhà nghèo thì thế nào? Chắc là “miệng nhà nghèo bép xép, lôi thôi”!
Chuyện đời là thế đã đành. Chuyện “nhà đạo” cũng không khá hơn. Nói là một chuyện, làm lại là chuyện khác!
Tại Giáo hạt P. thuộc GP Xuân Lộc có linh mục nọ “chịu khó” đi chúc tuổi mỗi dịp Tết Nguyên Đán, nhưng đi là cốt để nhận những phong bì – tất nhiên càng “nặng” càng… tốt! Suốt khoảng 10 năm, linh mục này đều đi “chúc tết” như vậy. Linh mục là chủ chăn, bổn phận là quan tâm chăm sóc đoàn chiên, đi chúc tết các gia đình là nhiệm vụ, tạo sự gần gũi và hiểu nhau hơn, vậy mà sao lại “đòi” phải có phong bì? Có những người đã từng phải đóng cửa, tránh né để không phải tiếp người đến chúc tết nhà mình. Chuyện “lạ” thật, và cũng… buồn thật!
Cũng tại Giáo hạt P. thuộc GP Xuân Lộc, một linh mục khác nói rằng mọi năm đi chúc tết các gia đình thì không nhận lì xì, nhưng Tết Nhâm Thìn (2012) thì linh mục này “xin được nhận”. Nghe chừng rất “tế nhị” và “lịch sự”. Linh mục này nói thêm: “Chúng tôi không nhận cho bản thân, chỉ nhận cho giáo xứ, lý do là giáo xứ còn thiếu tài chính khi phải tổ chức thứ này hoặc thứ nọ”. Nói như vậy có điều gì đó vẫn “tiêu cực”. Giáo xứ này thuộc vùng quê, còn nhiều người nghèo, chắc chắn những người nghèo phải “nghĩ ngợi” lắm lắm. Phải chi linh mục này nói thêm rằng “quý vị đừng ngại, ít nhiều gì cũng được, KHÔNG CÓ CŨNG CHẲNG SAO, cái chính là chúng ta chúc tết nhau”, như vậy thì những người “thiếu điều kiện” sẽ đỡ tủi thân hơn. Và chắc rằng như vậy sẽ đẹp lòng Chúa, là điều Chúa muốn, vì “Đức Giêsu trông thấy một đoàn người đông đảo thì CHẠNH LÒNG THƯƠNG, và chữa lành các bệnh nhân của họ” (Mt 14:14), và lần khác, Ngài đã gọi các môn đệ lại mà nói: “Thầy CHẠNH LÒNG THƯƠNG đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi và họ KHÔNG có gì ăn” (Mt 15:32). Rõ ràng Chúa luôn cảm thấy chạnh lòng thương những người nghèo – cụ thể là miếng ăn. Thiết tưởng PHÚC ÂM TƯỜNG TRÌNH QUÁ RÕ RÀNG, không cần nói gì thêm!
Đi chúc tết trong 2 ngày (mùng 2 và 3, hoặc mùng 3 và 4), mà số gia đình khoảng 200 hộ thì thời gian “ngồi đối thoại với nhau” quá ít, thể hiện “nghi thức” cũng hết thời gian rồi, tình cảm chỉ chiếu lệ mà quan trọng không gì hơn là “phong bì”! Còn đâu thời gian để biết “chiên” nào cần mà chăm sóc, “chiên” nào yếu mà đỡ nâng, “chiên” nào lạc mà tìm về?
Tại TGP Saigon, một linh mục mới về nhận xứ gần năm nay, linh mục này không đi chúc tết đúng ngày Xuân mà đi trước Tết cả tháng trời, linh mục này đến thăm hỏi và tạo sự thân thiện giữa chủ chăn và đoàn chiên, mỗi tuần đi một khu, nhờ vậy mà thời gian “ngồi đối thoại với nhau” nhiều hơn.
Tại Giáo hạt S. thuộc TGP Saigon, nghe giáo dân “bàn tán” rằng linh mục quản xứ có hai loại túi: một túi nhận tiền lì xì và một túi nhận tiền xin lễ. Sao “kỳ lạ” vậy nhỉ? Coi bộ “bất ổn” lắm lắm!
Cũng tại TGP Saigon, một linh mục chưa qua ngũ tuần xây dựng một nhà thờ thuộc loại “nổi bật” với một ý xanh rờn: “Chưa thấy Rôma thì cứ tới đây”. Xây nhà thờ xong thì nợ vài tỷ đồng. Rồi thuê “ca sĩ” về làm show với giá vé 200.000 đồng để “cứu vãn”. Hàng tuần, có những ngày giáo dân phải “nghĩ ngợi” nhiều vì bị “xin tiền” tới 3 lần: Mỗi giáo dân tới dự lễ đều nhận 1 thư ngỏ, giữa lễ thì có xóc giỏ, sau lễ lại có những người cầm giỏ đứng ở các cửa và cổng để chờ “lòng hảo tâm”. Hết ý! Giáo dân “than phiền” nhiều nhưng… vô ích. Có lẽ các gia đình cảm thấy phiền khi “bị” linh mục chính xứ đi chúc tết, vì vấn đề chính vẫn là “chuyện lì xì”. Tội nghiệp giáo dân cứ bị “nhức đầu” kinh niên!
Trong bài giảng thánh lễ sáng 11-1-2014 tại nguyện đường Nhà Trọ Thánh Marta ở nội thành Vatican, khi diễn giải bài đọc thư thứ I của Thánh Gioan Tông Đồ, ĐGH Phanxicô nói về quan hệ của linh mục với Chúa Giêsu: “Linh mục chân chính là người được Thiên Chúa xức dầu để phục vụ Dân Chúa, linh mục có quan hệ mật thiết với Chúa Giêsu, khi thiếu quan hệ này thì linh mục trở thành người không còn được xức dầu nữa, thành người thờ ngẫu tượng, thờ thần là cái tôi của mình”. Ngài gọi đó là những linh mục KINH TÀI và PHÔ TRƯƠNG. “Kinh tài” liên quan kinh tế và tài chính, tức là liên quan “tiền bạc”. Người phô trương là người ưa bề ngoài, tức là liên quan “dòng họ” Pharisêu – những người “vốn ham hố tiền bạc” (Lc 16:14). Thánh Phaolô đã xác định: “Cội rễ sinh ra mọi điều ác là lòng ham muốn tiền bạc” (1 Tm 6:10).
ĐGH Phanxicô đặt vấn đề về các linh mục: “Có đi tìm Chúa Giêsu hay không? Đâu là chỗ của Chúa Giêsu Kitô trong đời linh mục? Phải chăng đó là một quan hệ giữa trò và Thầy, giữa em với anh, giữa một người nghèo hèn với Thiên Chúa, hay chỉ là một quan hệ hời hợt, không đến từ con tim?”. ĐGH Phanxicô nhấn mạnh: “Các linh mục không còn được xức dầu nữa, linh mục giải dầu (unto), thì họ gây hại dường nào cho Giáo Hội! Những linh mục như thế đặt sức mạnh của họ nơi những điều hời hợt, trong sự háo danh… Bao nhiêu lần ta đau lòng khi nghe nói: Kìa, đó là một linh mục huênh hoang, một linh mục không có quan hệ với Chúa Giêsu, một linh mục đã đánh mất sự xức dầu!”.
ĐGH Phanxicô nói với các linh mục đồng tế với ngài vào sáng hôm đó: “Chúng ta sẽ nói gì với dân chúng? Dân chúng ‘đánh hơi’ giỏi lắm!”. Rồi ngài bày tỏ lòng mong muốn tha thiết: “Ước gì quan hệ của chúng ta với Chúa Giêsu Kitô, quan hệ của những người được xức dầu với dân Chúa, ngày càng tăng trưởng nơi các linh mục chúng ta”. Chắc hẳn đó cũng là ước mong của mọi người vậy. Nhưng điều ước có thực sự thành sự thật hay chỉ ước để mà ước?
ĐGH Phanxicô đúng là “nhà cách mạng” đã dám cải tổ, không ngại nói thẳng nói thật để “mở mắt” người khác. Quả thật, chính Chúa Giêsu cũng đã từng căn dặn: “Anh em hãy coi chừng các ngôn sứ giả, họ đội lốt chiên mà đến với anh em; nhưng bên trong, họ là sói dữ tham mồi” (Mt 7:15).
Tháng 10-2013, giám mục Franz-Peter Tebartz-van Elst của Limburg (Đức) đã bị kỷ luật vì thói sống xa hoa và hoang phí. Đó là trường hợp “điển hình”, một chuyện xưa nhưng không bao giờ cũ. Biết được những điều “trái tai, gai mắt” như vậy, số người biết “giật mình” mà ăn năn sám hối, chấn chỉnh cách sống cho hợp ý Chúa, tỷ lệ được bao nhiêu?
Thuận ngôn nào cũng nghịch nhĩ. Sự thật luôn gây mất lòng. Nhưng Chúa Giêsu lại bảo: “SỰ THẬT SẼ GIẢI PHÓNG ANH EM” (Ga 8:32). Chúng ta không dám nói sự thật hay là nhu nhược, hèn nhát, bao che? Kinh Thánh thường xuyên cổ vũ: “ĐỪNG SỢ!” (St 15:1; St 21:17-18; St 26:23-24; St 35:16-17; St 43:23; St 46:1-4; St 50:18-21; Xh 14:13; Đnl 31:6; Is 41:10; Is 41:13; Is 43:1; Is 43:13; Gr 46:27-28; Gr 51:46; Mt 10:26; Mt 10:28; Mt 10:31; Mt 14:27; Mt 17:7; Mt 28:5; Mt 28:10; Mc 5:36; Mc 6:50; Lc 1:13; Lc 1:30; Lc 2:10; Lc 5:10; Lc 12:4; Lc 12:7; Lc 12:32; Lc 21:9; Ga 6:20; Ga 14:27; Kh 1:17-18).
Ngày xưa người ta nói: “Đi chùa tốn gạo, đi đạo tốn công”. Điều đó cho thấy một “thực tế”, vì các thiện nam và tín nữ đi chùa thường có những “thói quen” như làm công quả, bố thí, phát tâm cúng dường Tam Bảo, cúng dường Trai Tăng,… Nghĩa là “tốn công và tốn của”. Nhưng “đi đạo”, ý nói theo đạo Công giáo, chỉ tốn công sức (dự lễ, xưng tội, đọc kinh, cầu nguyện, làm việc tông đồ,…). Tuy nhiên, ngày nay không còn “thuần túy” như vậy vì nhiều lý do quá ư là “thực tế”! Ngày xưa, khi Đức TGM Phaolô Nguyễn Văn Bình (TGP Saigon) còn sống, ngài đã có Thư Chung về việc “không ủng hộ xây dựng nhà thờ” (có đăng trên tuần báo Công giáo và Dân tộc hồi đó).
Chúa Giêsu đã cảnh báo: “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu” (Lc 12:15). Thế nhưng… chiếc hồng bao vẫn khiến “say đắm” lòng người vì nó có “ma lực” khó cưỡng lại, phải tỉnh táo hết sức mới khả dĩ thoát khỏi sự mê hoặc của nó và thoát khỏi sự kềm kẹp của nó. Thật không hề dễ chút nào đâu!
Người viết không có ý “bới bèo ra bọ” hoặc “vạch lá tìm sâu”, cũng không có ý tiêu cực mà có ý tích cực xây dựng – con người, xã hội, giáo hội, và đất nước. Theo lẽ thường thì niềm vui người ta không nhớ lâu, thậm chí là dễ quên, nhưng nỗi buồn thì luôn làm người ta nhớ rất lâu. Thật vậy, khi cơ thể bạn bình thường, không hề thấy có gì “khó chịu”, nhưng khi bạn bị một vết thương, dù nhỏ như đạp gai, thậm chí chỉ nhỏ như cái dằm, vậy mà bạn rất dễ nhận thấy “cái đau”, đôi khi “đau nhói”.
Để tạm kết, xin mượn lời của Thánh Phaolô: “Anh em đừng dùng chi thể của anh em như khí cụ để làm điều bất chính, phục vụ cho tội lỗi nữa. Trái lại, anh em là những người sống đã TỪ CÕI CHẾT TRỞ VỀ, anh em hãy hiến toàn thân cho Thiên Chúa, và dùng chi thể của anh em như khí cụ để làm điều công chính, phục vụ Thiên Chúa” (Rm 6:13). Quả thật, chúng ta đều là những người “từ cõi chết trở về”, chẳng ai hơn ai, thế nên ĐỪNG “LÀM KHỔ” NHAU NỮA!
Biết nhưng sợ mà không nói thì là hèn nhát, nói ra thì bị ghét bỏ, bị trù dập, bị xa lánh,... Nhưng không nói thì “đầy bụng” lắm, thế nên phải nói, dù biết rằng người ta sẽ “truy nã” tới bến. Chấp nhận, vì không thể “bóp méo” sự thật được!
Vấn đề nan giải khả dĩ giải quyết hay không? Tết lì xì Xuân hay Xuân lì xì Tết? Lỗi tại Xuân, lỗi tại Tết, hay là “lỗi tại tôi mọi đàng” mà chúng ta thú nhận hằng ngày? Thú nhận chân thành hay chỉ là môi miệng theo công thức? Làm sao trả lời đây?
Lạy Thiên Chúa, năm cũ đang kết thúc, năm mới đang khởi đầu. Nguyện xin Chúa kết thúc những điều xấu nơi chúng con, và xin khởi đầu những điều tốt nơi chúng con, đồng thời hiệp nhất chúng con nên một (x. Ga 17:21-23; Rm 6:5; 1 Cr 6:7; 1 Cr 12:13). Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Chúa Xuân của chúng con, và là Đấng Cứu Độ của nhân loại. Amen.

TRẦM THIÊN THU
Thư Giãn Nghiêm Túc với TÂM TÌNH ĐẦU NĂM
(Hát theo giai điệu bài “Câu Chuyện Đầu Năm” của Hoài An – Trầm Thiên Thu soạn lời mới)
– Con thành tâm lễ Xuân đầu năm, Xin tạ ơn Tình Chúa vô vàn, Năm mới nhiều ước vọng chờ mong, Chân thành cầu Chúa xót thương, Tha tội lỗi vì lạc đường.
– Nay mừng vui đón thêm mùa Xuân, Xuân dù thay đổi biết bao lần, Xin Chúa Trời biến đổi đời con, Ban nhiều Lộc Thánh chứa chan, Mong thành khí cụ bình an.
+ Xuân mang niềm tin tới, Bao la nguồn yêu mới, Như hoa mai nở phơi phới. Hãy trao nhau tình hồng, Xót thương nhau thật lòng, Như Chúa dạy tha thứ luôn.
+ Xuân gieo lộc khắp chốn, Xuân đi rồi xuân đến, Ôi bao la nguồn thương mến. Chúa Ba Ngôi rộng lòng, Khối yêu thương mặn nồng, Đời đời Ngài luôn xót thương.
– Mong đầu năm cuối năm thành tâm, Nhân từ như lệnh Chúa ban truyền, Trên bước đường lữ hành trần gian, Mong hằng đẹp ý Chúa luôn, Tươi đẹp Xuân cả đời con.
[Hát theo nhạc karaoke – https://www.youtube.com/watch?v=CiA_jObbEo4]

ĐỒNG CẢM

Khả năng thấu hiểu cần thiết để khả dĩ đồng cảm với người khác, nghĩa là có thể cảm xúc và xử sự như người khác trong hoàn cảnh nào đó. Đồng cảm là tự đặt mình vào vị trí của người khác để có thể hành xử như họ, Người Anh có thành ngữ “put yourself in somebody’s shoes/place”. Đồng cảm không đồng nghĩa với thông cảm (cảm thông), ý nghĩa gần giống nhau nhưng vẫn khác nhau. Đồng cảm liên quan khả năng THẤU HIỂU và CẢM NHẬN được cảm xúc của người khác, còn thông cảm chỉ đơn giản là cảm thông với người khác mà KHÔNG nhất thiết phải biết cảm giác của họ thế nào. Đồng cảm thâm thúy hơn thông cảm.

Sunday, January 13, 2019

NIỆM XUÂN

Xuân về thì Tết đến nơi
Đất trời rộn rã, con người hân hoan
Đó là quy luật thiên nhiên
Chúa Trời tiền định và quan phòng rồi
Xuân về, Tết đến – cứ cười
Mong đừng ai khóc, được vui trọn niềm
Nhưng suy tư vẫn rất cần
Biết mình mới biết tha nhân thế nào
Thêm vui  thì cũng thêm yêu
Tết không cần lớn hay cao rộng gì
Khoảng Xuân nhỏ bé, chẳng to
Nhưng tình yêu lớn, chẳng đo ngắn – dài
Chúa Xuân là Đức Chúa Trời
Thánh Kinh suy niệm từng lời Mùa Xuân

SINH NHẬT

Đời người khởi đầu từ lúc hình thành trong bụng mẹ, nhưng chính thức “vào đời” từ khi cất tiếng khóc chào đời – sinh nhật đời thường. Đó là ngày quan trọng, ai cũng nhớ và được nhiều người chúc mừng. Nhưng có một sinh nhật rất quan trọng là sinh nhật tâm linh – Chúa Giêsu gọi đó là tái sinh. Người ta “nhớ như in” sinh nhật đời thường, nhưng có lẽ ít người nhớ sinh nhật tâm linh – ngày lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, ngày được Rửa sạch Tội để thành con cái của Thiên Chúa.

GIAO THỪA TẠ ƠN

Giao thừa niệm khúc tạ ơn
Tạ ơn Thiên Chúa vẫn luôn độ trì
Không ngừng thương xót thứ tha
Mặc dù nhân thế bộn bừa oan khiên
Giao thừa niệm khúc tạ ơn
Vì con còn được hân hoan giao thừa

Saturday, January 12, 2019

THÁNG GIÊNG – MÙA XUÂN

Một năm thấm thoắt trôi qua
Tuổi đời chồng chất, thêm già tuổi xưa
Luân phiên tuổi nắng, tuổi mưa
Xoay vòng trần thế cho vừa một năm
Tháng ngày chằng chịt băn khoăn
Sớm chiều khắc khoải trở trăn kiếp người
Xuân sang Mai nở vàng tươi
Chim bay, Bướm lượn cho đời đẹp xinh
Nắng vàng từng vạt lung linh
Là hồng ân Chúa thương tình trao ban

SÙNG KÍNH CHÚA GIÊSU

Black Nazarene là lễ hội tôn giáo lớn nhất trong năm của các tín hữu Philippines.

Tại Nhà Thờ Quiapo (Manila, Philippines), có hàng trăm ngàn người đã nô nức mong được chạm vào hoặc hôn tượng Chúa Giêsu vác Thánh Giá. Cuộc rước tượng Chúa kéo dài từ 5 giờ sáng thứ Tư ngày 9-1-2019 tới 2 giờ 15 sáng thứ Năm ngày 10-1-2019. Thật lạ là không thấy các tín hữu chen lấn giẫm đạp nhau để tranh giành.

PHÚC LÀNH

TẾT ĐEM ĐẾN ĐIỀU TỐT MÀU ĐỎ THẮM
XUÂN RƯỚC VỀ SỰ LÀNH SẮC XANH TƯƠI
Tết tốt Xuân lành nên ai cũng nô nức mong chờ rồi vui mừng đón chào. Như vậy, Tết đến Xuân về là điều tốt lành. Cái gì tốt thì lành, lành thì tốt, tốt thì đẹp, nhưng cái gì đẹp chưa chắc là tốt. Nếu Tết tốt và Xuân lành thì đúng là Phúc Lành của Thiên Chúa.

DUYÊN KỶ HỢI

Kỷ Hợi tân niên
Cứ cười tự nhiên
Đừng có làm điệu
Kẻo hóa vô duyên!

Kỷ Hợi tân niên
Đừng nói liên miên
Như điên như dại
Thật là vô duyên!

BÌNH MINH và HOÀNG HÔN


KINH BÌNH MINH

Đầu ngày sáng ánh bình minh
Một ngày mới ắp ân tình Giêsu
Kiếp người đầy những âu lo
Cầu xin Thiên Chúa ban cho ơn nhiều

Friday, January 11, 2019

CHÚC LÝ MỪNG LẼ

Đầu năm, Kỷ và Hợi gặp nhau tay bắt mặt mừng. Kỷ vui mừng nói:
– Chúc mừng năm mới.

Hợi im lặng, có vẻ không quan tâm. Kỷ lại nói to:
– Chúc mừng năm mới.

Hợi vẫn làm thinh. Kỷ ngạc nhiên:
– Đầu năm đầu tháng, tao chúc tết mày mà sao mày lạnh lùng vậy?

Hợi tròn mắt:
– Mày chúc tết tao?
– Ừ. Tao nói “chúc mừng năm mới” mà mày lãng tai hay không thèm nghe?

Thursday, January 10, 2019

LỤC BÁT THẬP TỰ

Hai tay cầu Chúa giơ lên
Hồn con khát Chúa như miền đất khô (*)
Cái đầu con nảy ý thơ
Cái tay lo ráp chữ kia, vần này
Bài thơ lúc mập, lúc gầy
Lúc ngắn, lúc dài, có lúc ngu luôn
Thơ khôn hay dại cũng phiền
Đọc xong chẳng nhớ mà quên mất rồi
Chữ này rụng, chữ kia rơi
Nặng nề đầu óc, rã rời cái tay

XUÂN SANG XẢ XUI

Gần xa vui Tết, đón Xuân
Gió êm thổi mát thế nhân mọi miền
Xuân luôn nhớ, Tết chẳng quên
Năm nay ụt ịt cái tên lạ kỳ
Tên Heo, gọi Lợn, giới Trư
Loanh quanh ngày tháng, ăn no lại nằm
Heo cười tươi cả mùa Xuân
Ai la, ai mắng, lưu tâm thêm phiền
Xuân sang cười xả xui liền
Như Mai vàng nở bên hiên nhà mình

MUỐN SẠCH

[Niệm khúc Lc 5:12-16 ≈ Mt 8:1-4; Mc 1:40-45]

Một người phong hủi đầy người
Khổ sở lắm rồi – khổ xác, khổ tâm
Người đời xa lánh, lãng quên
Lời không thể nói, nỗi oan mang hoài
Thấy Giêsu, đúng là Ngài
Người cùi sấp mặt nói ngay lời cầu:
“Nếu Ngài muốn, nếu thương yêu
Xin Ngài làm sạch nỗi đau thân này”
Chạnh lòng nên Chúa giơ tay
Rằng: “Tôi muốn, hãy sạch ngay bệnh cùi”