+ “Θεός είναι αγάπη – Thiên Chúa là Tình yêu – God is Love – Dieu est Amour” (Ga 4:8) – Εφφαθα! Ép-pha-tha! Hãy mở ra! (Mc 7:34) – Sự Thật sẽ giải thoát quý vị (Ga 8:32) – Tempus Fugit : Thời gian thấm thoắt – Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài! – “Parare Domino plebem perfectam : Chuẩn bị cho Thiên Chúa một Dân tộc hoàn hảo”

Thursday, February 21, 2019

NHÌN CHIỀU

Lặng ngồi nhìn khoảng hoàng hôn
Suy tư cuộc sống vui buồn đan nhau
Vui nhiều lại hóa thương đau
Buồn nhiều lại hóa tiếng reo an hòa
Hoan ca hòa điệu ai ca
Cả hai đều hát nhưng mà khác nhau
Muộn phiền vì chịu khổ đau
Nhưng tốt hơn nhiều bởi giúp nên khôn (1)

ÁNH SÁNG ĐỨC KITÔ

Khi cầu nguyện bằng Kinh mân Côi với Năm Sự Sáng, mầu nhiệm thứ tư là “Chúa Giêsu biến hình trên Núi Tabor”. Chúng ta cầu xin ơn luôn biết lắng nghe và thực hành Lời Chúa nhờ ơn Chúa Thánh Thần biến đổi.
Một hôm, Chúa Giêsu đưa ba môn đệ thân tín (Phêrô với hai anh em Giacôbê và Gioan) lên Núi Tabor và cho họ “nếm trước” hạnh phúc Nước Trời (Mt 17:1-8; Mc 9:2-8; Lc 9:28-36). Đó là cuộc biến hình mà Chúa Giêsu đàm đạo với ông Môsê và ông Êlia trong một khung cảnh sáng láng vô cùng.

Wednesday, February 20, 2019

BẾN ĐỜI

[Niệm khúc Mt 16:13-19 ≈ Mc 8:27-30; Lc 9:18-21]

Phêrô – tảng đá nền
Chúa xây Nhà Giáo Hội
Kiên cố, vững bền mãi
Ma quỷ phải “bó tay”

Muôn đời chẳng chuyển lay
Dù có lúc rung động
Con Thuyền không nao núng
Sóng gió đành phải yên

SỰ CHỊU ĐỰNG

Hãy biến nỗi sợ hãi thành sự can đảm. Hãy để cho niềm tin lớn hơn sự sợ hãi. Khi có những dấu hiệu nhỏ về sự thật trong các tiền đề hiện đại này, nên cầu xin ơn can đảm để chịu đựng.
Sự chịu đựng có nghĩa bao gồm các nhân đức chủ yếu và bảy tặng phẩm của Chúa Thánh Thần. Đó là lĩnh vực đáng giá và cần thiết trong quá trình tiến bộ của chúng ta trong lĩnh vực tâm linh.

ĐỊNH DẠNG

Kinh Thánh cho biết: “Lúc khởi đầu, Thiên Chúa sáng tạo trời đất. Đất còn trống rỗng, chưa có hình dạng, bóng tối bao trùm vực thẳm, và thần khí Thiên Chúa bay lượn trên mặt nước” (St 1:1-2). Và rồi Thiên Chúa đã định dạng muôn loài từ không thành có – cả hữu hình và vô hình, đặc biệt là tạo dựng con người giống hình ảnh Ngài.

Tuesday, February 19, 2019

NGÁI XA

Nắng trong suốt tựa pha lê
Soi nghiêng bóng dáng người ta giữa đời
Nắng hanh khô cả nụ cười
Mà sao vạt khổ ướt hoài chẳng khô?
Chiều buông sắc nắng nhạt nhòa
Khơi miền ký ức tuổi thơ con người
Ngày xưa giờ ngái xa rồi
Khung trời kỷ niệm một thời cũng xa

ĐẢO NGÔN LỘN NGỮ

[Niệm khúc St 11:1-9]

Thuở xưa chỉ một tiếng nói
Dùng chung từ ngữ như nhau
Người ta không chung đường lối
Chỉ vì ảo tưởng, tự kiêu

Kế hoạch Ba-ben ngọn tháp (*)
Xây cao cho đỉnh chọc trời
Dở dang tháp xây chẳng được
Vì chẳng ai muốn nghe ai

CHÚA CƯỜI

[Niệm khúc Lc 6:27-38 ≈ Mt 5:38-48; 7:1-2]

Yêu thương là luật Chúa truyền
Thứ tha, nhân hậu đi liền theo sau
Yêu thương là điểm khởi đầu
Yêu rồi làm được mọi điều nhỏ, to
Khó là yêu cả kẻ thù
Tim yêu chẳng ngại nhân từ với ai
Đấu kia hoặc loại đấu này
Đong xong thì Chúa đong ngay cho mình
Làm người cần lắm chữ tình
Thiếu tình sẽ hóa yêu tinh hại người

Monday, February 18, 2019

VÒNG NHÂN GIAN

Sinh ra làm một con người
Là hồng ân của Chúa Trời tặng ban
Dù ngày vui hoặc tháng buồn
Vẫn còn diễm phúc vô ngần, tôi ơi!
Vòng đời đầy những chông gai
Gian nan, khốn khó suốt ngày suốt đêm
Tự nhiên mà chẳng tự nhiên
Bởi vì tội lỗi làm phiền phàm nhân
Tự kiêu nên hóa bất tuân
Vòng đời gai góc có oan trái gì?
Nhưng Thiên Chúa vẫn từ bi
Ban cho nhân thế Giêsu cứu đời
Lệ sầu mặn chát bờ môi
Sẽ hóa tiếng cười nếu biết ăn năn
Cầu xin Thiên Chúa từ nhân
Thứ tha tội lỗi, biến buồn thành vui

TRẦM THIÊN THU
Chiều 18-2-2019

MẮT SÁNG MẮT MÙ

[Niệm khúc Mc 8:22-26]

Anh mù ở Bết-xai-đa
Cầu xin Chúa chữa chứng mù, khỏi ngay
Mắt mù mà trí khôn thay
Đức tin sáng tỏ thấy Ngài Giêsu
Mắt mù mà trí không mù
Hơn người mắt sáng mà lòa tâm linh
Bao lần con cũng hợm mình
Kiêu sa mắt sáng mà khinh mọi người

ĐỊA CẦU

Địa cầu được Chúa tạo nên
Môi trường sạch sẽ, thiên nhiên trong lành
Nghe lời ma quỷ dỗ dành
Con người làm hại môi sinh địa cầu
Khiến Thiên Chúa cũng phát rầu
Ngài đành phải phạt tội kiêu loài người
Đại Hồng Thủy rửa sạch đời
Địa cầu nên mới, tuyệt vời đầu năm (1)
Khởi đầu đời mới mùa Xuân
Chúa hứa không còn trừng phạt lần hai (2)

CHỮ TÂM

HÃY NHÂN TỪ NHƯ THÁNH PHỤ NHÂN ÁI
ĐỪNG XÉT ĐOÁN ĐỂ CHÚA TRỜI THỨ THA
Đó chính là “cái tâm” của các Kitô hữu – nói chung, và của các tín nhân Công giáo – nói riêng. Lòng nhân từ luôn liên quan sự tha thứ. Cụ thi hào Nguyễn Du đã biện luận: “Thiện căn ở tại lòng ta – Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài”. Tâm không cần Tài, nhưng Tài luôn cần Tâm, nếu không thì Tài sẽ hóa Tai (tai ương, tai họa).

Sunday, February 17, 2019

CÁNH DIỀU TUỔI THƠ


Tuổi thơ hạnh phúc đơn sơ
Hồn nhiên với những ước mơ cánh diều
Đồng quê thanh thản buổi chiều
Niềm vui rộn rã, thương yêu đầy hồn

LẠ và KỲ

[Niệm khúc Mc 8:11-21 ≈ Mt 16:1-12]

Đời có những điều lạ
Khiến ngạc nhiên, bất ngờ
Thật chứ chẳng là mơ
Không thể nào giải thích

Đó là điều hữu ích
Phép lạ luôn nhiệm mầu
Đừng như Pha-ri-sêu
Đòi dấu lạ, thử thách

Chúa thở dài não nuột:
“Xin dấu lạ làm chi?”
Rồi Ngài quay bước đi
Xuống thuyền qua bờ khác

HOA PHONG LỮ

Dễ thương Phong Lữ Thảo
Mệnh danh Thiên Trúc Quỳ
Màu sắc thật lạ kỳ
Mỗi màu một ý nghĩa

Phổ biến Phong Lữ đỏ
Với làn hương ngát thơm
Thể hiện sự ân cần
Với chân thành ưu ái

TRIỆT TIÊU CÁI ÁC – KINH KHIẾP QUÁ!

ĐGH PHANXICÔ ĐÃ TRỤC XUẤT THEODORE E. McCARRICK KHỎI CHỨC LINH MỤC
Vào ngày 11 tháng 1 năm 2019, Hội nghị của Thánh bộ Giáo lý Đức tin, khi kết thúc tiến trình xét xử, đã ban hành một nghị định về sự việc của Theodore Edgar McCarrick, Tổng giám mục danh dự của Washington, DC, phạm tội về những hành vi xấu xa sau đây trong lúc là một linh mục: gạ gẫm trong Bí tích Giải tội, và tội chống lại Điều răn thứ sáu với trẻ vị thành niên và với người lớn, cùng với yếu tố trầm trọng của sự lạm quyền.

RỬA ĐẤT

[Niệm khúc St 6:5-8; 7:1-5, 10]

Nhân chi sơ tính bổn thiện
Chúa tạo con người tốt lành
Nhưng rồi kiêu ngạo, ngông nghênh
Chơi trò “chó nhảy bàn độc”

Sự ác đầy khắp mặt đất
Chỉ toan tính chuyện xấu xa
Thiên Chúa quyết định tẩy trừ
Rửa sạch, làm mới mặt đất

Gần nửa năm đất ngập nước
Hết mọi loài đều sạch trơn
Chỉ còn lại những hiền nhân
Và những giống lành loài tốt

SẮC MÀU CUỘC ĐỜI

SẮC MÀU NGÀY MỚI

Đầu ngày thưởng lãm sắc hoa
Tô màu ngày mới thiết tha chữ tình
Noi gương Thiên Chúa nhân lành
Dấn thân, tự hiến, quên mình vì yêu
Tạ ơn Thiên Chúa tối cao
Ban thêm ngày mới dạt dào hồng ân

TRẦM THIÊN THU

Saturday, February 16, 2019

ĐẾM BƯỚC ĐO ĐỜI

“Bạn bè của tôi chế nhạo tôi, nhưng tôi hướng nhìn lên Thiên Chúa, mắt đầm đìa giọt lệ” (G 16:20)

Biển đời sóng vỗ sớm chiều
Đếm không hết sóng xô vào bờ tôi
Ngay từ khi mới chào đời
Niềm vui hóa giọt lệ rơi lạ lùng
Vào đời, ai cũng vui mừng
Mà sao lệ mặn quá chừng, tôi ơi!
Đếm đời – bước ngược, bước xuôi
Bước ngang, bước dọc – đếm đời chẳng xong
Nhân gian mấy thuở long đong
Mắt đầm đìa lệ, cõi lòng nát tan

HUYNH ĐỆ TƯƠNG TÀN

[Niệm khúc St 4:1-24]

Vì nhỏ nhen, ghen tỵ
Nên huynh đệ tương tàn
Vì kiêu ngạo, ích kỷ
Mất hết cả tình thân

Người nào cũng có mặt
Người tốt ngẩng mặt lên
Người xấu nhìn lén lút
Mặt cúi xuống sa sầm

Friday, February 15, 2019

NIỀM TIN BẤT CHÍNH

“Đáng nguyền rủa thay kẻ tin ở người đời, lấy sức phàm nhân làm nơi nương tựa, và lòng dạ xa rời Đức Chúa!” (Gr 17:5)

Niềm tin cần thiết ở đời
Nhưng tin vào Chúa hay người trần gian?
Giống nhau với một niềm tin
Nhưng mà kẻ khốn, người khôn, rạch ròi
Khôn là nhận biết Chúa Trời
Tin Giêsu – Đấng cứu đời nhân gian
Khốn vì chẳng có khôn ngoan
Tin điều nhảm nhí, rõ ràng ngu si (*)

NẮNG CHIỀU

Nắng chiều như ngọn lửa thiêu
Mức tia tử ngoại rất cao, rát người
Nhớ xưa Cựu Ước có lời
Thở than, trách móc, buồn đời gian nan (1)
Lời xưa gợi nhớ phần con
Không ngừng sám hối ăn năn một đời
Tội cao như núi, như đồi
Lòng dạ bồi hồi như nắng đốt thiêu (2)

Thursday, February 14, 2019

BÁNH HỒNG ÂN

[Thi hóa Mc 8:1-10 ≈ Mt 15:32-39]

Một đám người rất đông đi theo Chúa
Bởi vì Ngài nói điều đúng, lời hay
Họ đi theo mà quên ăn ba ngày
Chúa Giêsu chạnh lòng thương họ lắm

Không lẽ nào bây giờ lại giải tán
Để cho họ nhịn đói mà về nhà
Họ sẽ xỉu dọc đường, tội quá đi!
Trong số đó, nhiều người từ xa đến

DỤ

[Niệm khúc St 3:1-9]

Rắn không chân để đi
Phải trườn đi bằng bụng
Nó săn mồi để sống
Gian dối và tham lam

Rắn ưa vùng tối tăm
Luôn lén lút rình rập
Làm hại bằng chất độc
Rắn hiện thân quỷ ma

Rắn dụ bà Êva
Bằng lời ngọt như mật
Thế nên bà chết ngất
Vì nghe khoái lỗ tai

ĐAU ĐỜI

[Niệm khúc Mc 7:31-37]

Điếc tai, ngọng miệng, khổ đời
Chẳng hiểu lời người, nói cũng chẳng xong
Có tai, có miệng như không
Người chê, kẻ nhạo, đau lòng lắm thôi!
Gặp Ông Thầy rất tuyệt vời
Nên nỗi đau đời chợt hóa niềm vui
Từ nay hết cảnh ngậm ngùi
Miệng, tai được mở ra rồi, khỏi lo

Wednesday, February 13, 2019

VÀO – RA

Vào đời chỉ có một mình
Ra đi cũng vẫn độc hành mà thôi
Dẫu rằng lúc khóc, lúc cười
Ở giữa cuộc đời vẫn một mình ta
Đừng than thở, chớ oán chi
Bình tâm chấp nhận, chẳng gì phân vân
Dẫu Thu – Hạ hoặc Đông – Xuân
Bốn mùa xoay chuyển, vui – buồn tại ta
Hồng ân Chúa vẫn bao la
Không thừa, không thiếu, luôn vừa đủ thôi

ĐAU TÌNH

[Niệm khúc Mc 7:24-30 ≈ Mt 15:21-28]

Mẹ thương con gái vô cùng
Con đau nên cũng xót lòng mẫu thân
Khổ thân con bé vô ngần
Bị ma quỷ ám suốt đêm suốt ngày
Nghe tin có một Ông Thầy
Uy quyền trục xuất quỷ ngay tức thì

Tuesday, February 12, 2019

NHỊP ĐỜI


Thời gian tích tắc nhịp đời
Gõ đều miên khúc khóc cười nhân gian
Sáng lên rồi nắng tắt dần
Hoàng hôn buông xuống không gian thâm trầm

PHÚC và HỌA

[Niệm khúc Lc 6:17, 20-26 ≈ Mt 14:1-12]

Phúc và Họa chẳng xa nhau
Chỉ cần ngoảnh lại phía sau thấy liền
Bình thường ra vẻ dịu hiền
Xảy ra sự cố, nổi điên tức thì
Đâu hơn ai được cái chi
Rành rành ra đó, lấy gì biện minh?
Bình thường ra vẻ chân thành
Đến khi đụng chuyện, hiện hình ác nhân

VŨ ĐIỆU TỘI LỖI

Vũ điệu là danh từ chỉ hành động liên quan niềm vui mừng, nhưng vũ điệu ở đây mang ý nghĩa khác biệt, bởi vì đó là Vũ Điệu Tội Lỗi. Vũ điệu này cũng bắt đầu từ niềm vui, nhưng niềm vui không đúng nơi, chẳng đúng lúc, thế nên nó hóa thành điệu sầu của tội ác.
Người ta thường nói: “Thuận ngôn nghịch nhĩ”. Sự thật rất có thể dễ làm mất lòng. Nghe lời chân thật nhưng vua Hêrôđê cảm thấy “không lọt tai” nên đã sai người bắt giam ông Gioan vô ngục tù. Lý do là vì vua đã lấy bà Hêrôđia, vợ của người anh là Philípphê. Đó là tội loạn luân. Chắc hẳn phụ nữ này là “gái một con trông mòn con mắt” nên ông Hêrôđê đã “hoa mắt” rồi “mù lòa”, và ông bất chấp tất cả. Có điều lạ là chính ác phụ kia cũng khoái chí vì “cưa đổ” một quốc vương, và cũng lạ nữa là cô con gái của ác phụ này cũng vào hùa với phe quỷ dữ.