Trong cuốn “Life: My Story Through History” (Cuộc Sống: Câu Chuyện Của Tôi Qua Lịch Sử), ĐGH Phanxicô ủng hộ việc hỗ trợ pháp lý cho các kết hợp dân sự đồng giới của “những người đồng tính trải nghiệm món quà tình yêu.” Theo nghĩa nào, nếu có, tình yêu đồng giới là một món quà?
Theo Giáo hội, chắc chắn nó không thể là một
món quà của Thiên Chúa, không phải tự nhiên (sáng tạo) hay siêu nhiên (bí
tích). Theo Giáo lý Công giáo, nguồn tình yêu tối thượng là chính Thiên Chúa.
Trích dẫn Tông huấn “Famamiris Consortio” (1981) của ĐGH Gioan Phaolô II, Giáo
lý Công giáo khẳng định: “Thiên Chúa là
tình yêu và trong chính Ngài, sống mầu nhiệm hiệp thông yêu thương cá nhân [kết
hợp vĩnh viễn trong hiện hữu, mối quan hệ và tình yêu]. Tạo dựng loài người
theo hình ảnh của Ngài... Thiên Chúa đã ghi khắc trong nhân tính của người nam
và người nữ. (St 1:27) Ơn gọi đó là khả năng và trách nhiệm, tình yêu và hiệp
thông.”
Theo bề ngoài, nhận xét của ĐGH Phanxicô
dường như không coi “tình yêu” đồng giới là hình thức tình yêu vốn đã rối loạn.
Ngài có nghĩ rằng người đồng tính có thể sống ơn gọi khiết tịnh, và do đó, ơn
gọi tình yêu trong mối quan hệ đồng giới hay không? Làm sao người đồng tính có
thể làm như vậy? Ơn gọi khiết tịnh bao gồm sự phân biệt giới tính giữa một
người nam và một người nữ, mà theo nhân chủng học Kitô giáo, có nghĩa là “sự
hội nhập thành công của tính dục vào trong con người, do đó sự hiệp nhất bên
trong của con người với bản thể thể xác và tinh thần của họ.”
Giáo lý giải thích: “Tính dục, trong đó bản chất con người thuộc về thế giới thể xác và sinh
học được thể hiện, trở thành cá nhân và nhân bản thực sự khi nó được hòa nhập
vào mối quan hệ giữa người này với người khác, trong sự trao tặng hỗ tương trọn
vẹn và suốt đời giữa một người đàn ông và một người đàn bà.” Do đó, đức
khiết tịnh bao gồm sự phân biệt giới tính giữa nam và nữ, đến mức chỉ có sự kết
hợp giới tính giữa người nam và người nữ mới làm cho thân xác, theo bất kỳ ý
nghĩa thực sự nào, trở thành “một xương thịt.” (St 2:24) Trong đó, sự kết hợp
thân xác hữu cơ sau này là điều kiện cần thiết cho sự tồn tại của tình yêu vợ
chồng đích thực.
Tình yêu đồng giới không phải là một món quà,
thật ra đó là tình yêu sai lầm, bởi vì nó không có khả năng chu toàn ơn gọi
khiết tịnh, hoàn thiện con người và phát triển cuộc sống, do đó được sắp xếp
theo luật tự nhiên, trật tự của sự tạo dựng, và tuân theo Thiên Chúa. Là hình
thức tình yêu vô trật tự, nó không những thiếu sự kết hợp mà còn là sự phản kết
hợp do vi phạm ơn gọi khiết tịnh, khiến nó không thể nhận ra sự toàn vẹn của
con người và sự toàn vẹn của việc tự hiến chính mình.
Nhân chủng học Kitô giáo phải xem xét thực
tại của con người, người nam và người nữ, theo trật tự tình yêu. Tại sao? Bởi
vì, như ĐGH Gioan Phaolô II đã nói đúng đắn trong kiệt tác triết học “Love and
Responsibility” (Tình Yêu và Trách Nhiệm) rằng “con người tìm thấy trong tình
yêu sự viên mãn lớn nhất của con người mình, của sự tồn tại khách quan của
mình. Tình yêu là một hành động như vậy, một hành động như vậy phát triển đầy
đủ nhất sự tồn tại của con người. Tất nhiên, đó phải là tình yêu đích thực.”
Tình yêu đích thực nghĩa là gì? Tình yêu là
một khái niệm tương tự, nghĩa là có nhiều loại tình yêu khác nhau: tình cha
con, tình anh chị em, tình bạn, và cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, là
tình yêu giữa một người đàn ông và một người phụ nữ. Tình yêu nam nữ là mối
quan hệ qua lại giữa con người với nhau và mang tính chất cá nhân.
Tóm lại, tình yêu bao gồm sự thu hút đối với
các giá trị giác quan và tình dục, với các giá trị tinh thần hoặc đạo đức của
người khác, như ĐGH Gioan Phaolô II nói rằng “đối với trí thông minh hoặc các
nhân đức của cô ấy.” Ngoài ra còn có “nhu cầu yêu thương” hoặc tình yêu như dục
vọng, và “lòng nhân từ.” “Nhu cầu yêu thương” mong muốn “con người như một điều
tốt đẹp cho chính mình.” Tình yêu như lòng nhân từ là mong muốn điều tốt đẹp cho
người khác. Lòng nhân từ đơn giản là sự không quan tâm tình yêu: “Tôi không mong bạn là điều tốt, mà tôi mong
muốn điều tốt cho bạn, mong muốn những gì tốt cho bạn.”
Sau đó ĐGH Gioan Phaolô II quay sang vấn đề
hỗ tương, điều đem lại sự tổng hợp về “tình yêu theo ước muốn và tình yêu nhân
từ.” Sự có đi có lại liên quan mối quan hệ giữa “tôi” và “chúng ta.” Do đó là
nơi hình thành một cộng đồng giữa các cá nhân:
Tình yêu tìm thấy sự hiện diện trọn vẹn của
nó không chỉ ở một chủ thể cá nhân mà trong mối quan hệ liên chủ thể, liên cá
nhân... Sự chuyển đổi từ “tôi” sang “chúng ta” đối với tình yêu không kém phần
thiết yếu so với việc vượt qua cái “tôi” của một người như được thể hiện thông
qua sự hấp dẫn, tình yêu ham muốn và tình yêu nhân từ.
Vốn dĩ rối loạn, tình yêu đồng giới không thể
hình thành một cộng đồng giữa các cá nhân, nơi sự thống nhất được thể hiện ở
cái “chúng ta” trưởng thành. Cuối cùng, ĐGH Gioan Phaolô II coi tình yêu trọn
vẹn là tình yêu quà tặng, hoặc là điều mà ngài gọi là tình yêu phu thê, tình
yêu dâng hiến chính mình cho người khác, bao gồm việc dâng hiến chính mình cho
nhau. Ngài nói thêm: “Khái niệm tình yêu
vợ chồng có một ý nghĩa then chốt trong việc thiết lập chuẩn mực cho mọi luân
lý tình dục.”
Vì người nam và người nữ được tạo dựng trong tình
yêu và cho tình yêu, nên đạo đức tính dục không thể hiểu được nếu không có tình
yêu. Điểm cốt yếu về việc tìm thấy trong tình yêu là sự viên mãn lớn nhất của
con người phải được áp dụng cho tình yêu giữa một người đàn ông và một người
phụ nữ.
Thánh GH Gioan Phaolô II nói: “Tình yêu là sự kết hợp giữa những con
người, một sự kết hợp khách quan mà người nam và người nữ hợp thành ‘một chủ
thể hành động,’ theo nghĩa là ‘một xương thịt’.” (St 2:24) Sự kết hợp này
không thể tách rời khỏi nền tảng sinh học của nó do sự khác biệt hữu cơ giữa
hai giới. Sự kết hợp khách quan này được sinh ra từ “lợi ích chung,” “lợi ích
khách quan,” tức là lợi ích của con người và “mục đích chung” là ràng buộc họ.
Mục đích này là sinh sản, dòng dõi, gia đình,
đồng thời là toàn bộ sự trưởng thành không ngừng tăng lên trong mối quan hệ
giữa cả hai người trong mọi lĩnh vực do chính mối quan hệ vợ chồng đem lại.
Do đó, khi Giáo lý Công Giáo khẳng định rằng các hành
vi tình dục đồng tính không được ban tặng sự sống, đó là vì những hành vi đó
không có sự kết hợp khách quan trong sự phân biệt giới tính giữa một người nam
và một người nữ. Trong mọi trường hợp đều không thể được chấp thuận. Những
hành vi như vậy là “tội trọng trái với đức khiết tịnh.” Vì vậy, tình yêu đồng giới
không phải là một món quà!
EDUARDO J. ECHEVERRIA
TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ TheCatholicThing.org)
✽ Giá Trị Gia Đình – https://tramthienthu.blogspot.com/2016/08/gia-tri-gia-inh.html
✽ Giá Trị Im lặng – https://tramthienthu.blogspot.com/2022/02/gia-tri-cua-su-im-lang.html
✽ Tự Do Báo Chí [3-5] – https://tramthienthu.blogspot.com/2016/04/ngay-tu-do-bao-chi.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Comment