Trong dụ ngôn Tiệc Cưới (Mt 22:1-14; Lc
14:15-24), Chúa Giêsu tự xưng là nhà vua, người tổ chức Tiệc Cưới. Nhưng khi mọi
thứ đã sẵn sàng, đầy tớ được sai đi mời khách, nhiều người đã viện cớ thoái
thác, không muốn tới dự tiệc.
Theo lời kể của Thánh Luca: “Quan khách không thèm đếm xỉa tới, lại bỏ
đi: kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn, còn những kẻ khác lại bắt các đầy
tớ của vua mà sỉ nhục và giết chết.” (Mt 22:5-6)
Theo lời kể của Thánh Luca: “Bấy giờ mọi người nhất loạt bắt đầu xin
kiếu. Người thứ nhất nói: "Tôi mới mua một thửa đất, cần phải đi thăm; cho
tôi xin kiếu. Người khác nói: Tôi mới tậu năm cặp bò, tôi đi thử đây; cho tôi
xin kiếu. Người khác nói: Tôi mới cưới vợ, nên không thể đến được.” (Lc
14:18-20)
Chúng ta thấy rằng các lý do họ đưa ra không
sai hoặc xấu, bởi vì không có khách mời nào viện lý do đi ăn chơi trác táng, thỏa
mãn nhục dục, đi đánh nhau hoặc cờ bạc, nhưng ai cũng đi làm điều tốt. Tuy
nhiên, có câu châm ngôn nói thế này: “The
good is the enemy of the best – Điều tốt là kẻ thù của điều tốt nhất.” Thật
lạ, những người được mời lại khước từ cơ hội “ngàn năm một thuở” là tham
dự yến tiệc của nhà vua dành cho mọi người.
Như vậy, chúng thể hiện cách sắp xếp của
nhiều người ngày nay thích những điều nhỏ nhặt và mau qua của thế giới này
đối với những điều lớn lao và vĩnh hằng của Thiên Chúa, những điều đang chờ đợi
họ trên Thiên Quốc. Sự thờ ơ và sai trái là các vấn đề của con người, chúng ta
thể hiện vấn nạn này rất nhiều cách trong thế giới hiện đại ngày nay. Điều đó
có thể do hệ lụy của tình trạng có quá nhiều cách chọn lựa và sự tiện nghi tùy
ý sử dụng của chúng ta.
Thật vậy, sự hững hờ là vấn đề lớn trong thời
đại ngày nay. Mặc dù có một số người kháng cự mạnh mẽ, không tin, hoặc
thậm chí là ghét Thiên Chúa. Trong khi đó có những người phạm những tội trọng, cũng
có khá nhiều người hững hờ với Thiên Chúa, sống xa cách Thiên Chúa và những
điều thuộc về Nước Trời. Họ hướng tới những thứ hiện đại hơn: chơi chứng khoán,
kinh doanh bất động sản, mua bán xe, mua sắm tại các siêu thị,... Có những
người không còn nghĩ tới Chúa, không quan tâm việc tham dự Thánh Lễ, họ thản
nhiên nói: “Ôi chao, tôi còn có quá nhiều
thứ khác phải làm…”
Điều làm cho sự từ chối lời mời của Thời Cuối
Cùng trở nên độc hại là đa số những người này không việ cớ để làm điều tội lỗi.
Ngày nay, nhiều người sống rất trần tục, ít nghĩ hoặc không nghĩ tới Thiên Chúa,
mặc dù họ là những người “tử tế.” Nhiều người trong số họ vẫn đóng thuế, không
đánh vợ chửi con, không rượu chè bê tha, vẫn làm việc từ thiện,... Như vậy, chúng
ta nhìn vào họ và dễ dàng nhận xét rằng “chẳng có gì ghê gớm.” Mặc dù họ có vẻ
không có thời gian dành cho Chúa, họ vẫn là “người tử tế”. Có thể chúng ta cho
rằng chắc chắn mọi thứ vẫn tốt, thực sự họ không có ý loại bỏ Thiên Chúa hoặc từ
chối lời mời làm điều tốt lành, cuối cùng họ sẽ được cứu độ…
Vấn đề duy nhất ở đây là dụ ngôn không kết
luận như thế. Chúng ta cho rằng có thể mọi thứ vẫn ổn khi xung khắc với
Lời Chúa, chính Lời của Chúa Giêsu. Giáo huấn trong dụ ngôn này không kết luận
rằng việc từ chối lời mời chẳng có gì đáng nói. Dụ ngôn này nêu lên lời mời có
hệ lụy thực tế và thảm khốc trong cuộc sống của chúng ta. Việc từ chối lời mời có
nghĩa là họ sẽ không tham dự tiệc cưới. Chúa Giêsu nói: “Tôi nói cho các anh biết: Những khách đã được mời trước kia, không ai
sẽ được dự tiệc của tôi.” (Lc 14:24; x. Mt 22:8)
Sự hững hờ của họ cũng vậy, và việc từ chối
lời mời có hậu quả lâu dài. Cuối cùng, hoặc là bạn dự tiệc hoặc là bạn không dự
tiệc. Tình trạng “tử tế” hoặc việc cớ làm điều tốt (nhưng không quan trọng) sẽ
vô ích. Tình trạng “tử tế” không dẫn bạn vào dự tiệc, việc chấp nhận lời mời do
vâng lời lệnh triệu tập của đức tin sẽ dẫn bạn vào dự tiệc. Khi ở trong phòng
tiệc, sẽ có nhiều điều “tử tế” và điều tốt cần làm, nhưng bạn phải vâng lời
lệnh triệu tập của đức tin và nhận lời mời dự tiệc. Nhiều người ngày nay coi
thường lệnh triệu tập của đức tin, thích những thứ trần tục hơn những điều của
Thiên Chúa, như vậy là rất nguy hiểm!
Chúng ta hãy cân nhắc và suy nghĩ kỹ lưỡng về
cách phản ứng của chủ bữa tiệc (nhà vua) đối với những người từ chối lời mời. Thánh
Luca cho biết chi tiết: “Bấy giờ chủ nhà
nổi cơn thịnh nộ bảo người đầy tớ rằng: ‘Mau ra các nơi công cộng và đường phố
trong thành, đưa các người nghèo khó, tàn tật, đui mù, què quặt vào đây.’ Đầy
tớ nói: ‘Thưa ông, lệnh ông đã được thi hành mà vẫn còn chỗ. Ông chủ bảo người
đầy tớ: ‘Ra các đường làng, đường xóm, ép người ta vào đầy nhà cho ta. Tôi nói
cho các anh biết: Những khách đã được mời trước kia, không ai sẽ được dự tiệc
của tôi’.” (Lc 14:21-24) Còn Thánh Mátthêu kể: “Nhà vua liền nổi cơn thịnh nộ, sai quân đi tru diệt bọn sát nhân ấy và
thiêu huỷ thành phố của chúng. Rồi nhà vua bảo đầy tớ: ‘Tiệc cưới đã sẵn sàng
rồi, mà những kẻ đã được mời lại không xứng đáng. Vậy các ngươi đi ra các ngã
đường, gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới’.” (Mt 22:7-8)
Hãy chú ý ba điều trong cách phản ứng của nhà
vua: Thịnh Nộ – Quyết Định – Tôn Trọng.
I.
THỊNH NỘ
Nhà vua được mô tả là đang ở trong tình trạng
“thịnh nộ.” Thánh Phaolô nói: “KHÔNG CÓ
đức tin thì KHÔNG THỂ làm đẹp lòng Thiên Chúa, vì ai đến gần Thiên Chúa thì
phải tin là có Thiên Chúa và tin Người là Đấng ban phần thưởng cho những ai tìm
kiếm Người.” (Dt 11:6) Chúa Giêsu đã cho biết: “Ai tin vào người Con thì được sự sống đời đời; còn kẻ nào không chịu
tin vào người Con thì không được sự sống, nhưng cơn thịnh nộ của Thiên Chúa đè
nặng trên kẻ ấy.” (Ga 3:36)
Tuy nhiên, chúng ta phải cẩn trọng để hiểu
ngụ ý của từ ngữ Hy Lạp muốn nhấn mạnh điều này, đó là chữ ὀργίζω (orgizo). Có
thể dịch đúng là “cơn giận,” từ ngữ này mô tả sâu sắc hơn về “sự đối lập bất
biến” đối với sự bất công. Do đó, từ ngữ này không mô tả Thiên Chúa ở trong
tình trạng giận giữ vì coi mình là trung tâm (egocentric rage), như thể Ngài là
người bị phụ tình (jilted lover). Vả lại, cơn giận này đến từ tình trạng ổn
định, thanh thản, điều mà Thiên Chúa không (và không thể) điều chỉnh chính Ngài
đối với sự thăng trầm (vicissitudes) của các tội nhân hoặc tự thay đổi để xoa
dịu họ. Lập trường của Thiên Chúa vẫn bất biến. Chính lập trường của chúng ta
mới thay đổi và làm cho chúng ta cảm thấy tình yêu của Ngài là sự tru diệt (wrath).
Dạng động từ này, theo bản văn này, nhấn mạnh
tính thực tế. Dạng động từ này là một dạng bất định của quá khứ phân từ ὀργισθεὶς
(orgistheis), dịch đúng là “tức giận” (having been angered). Như vậy, Thiên
Chúa không thay đổi lập trường về yêu thương, chính những người từ chối Ngài đã
thay đổi và cảm thấy tình yêu của Ngài là sự tru diệt. Đó là hậu quả do con
người từ chối, thế nên mới sinh ra cảm giác đó. Sự đối lập của Thiên Chúa đối
với việc con người từ chối yêu thương sẽ không và không thể thay đổi. Ngài luôn
đối lập với cách từ chối của chúng ta. Nhưng chính sự từ chối của chúng ta
khiến chúng ta đối lập với Ngài, chứ không bởi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa.
Ngài luôn muốn phòng tiệc của Ngài chật khách mời, Ngài không hề thay đổi.
Chính điều này giải thích điểm tiếp theo.
II.
QUYẾT ĐỊNH
Bị một số người khước từ, “cơn thịnh nộ” của
nhà vua làm nổi bật cách quyết định của ông là mời thêm khách cho tới khi phòng
tiệc đầy người. Nhà vua sai các đầy tớ (tức là mỗi chúng ta) đi mời, và không
ngừng mời cho tới khi khách đến đông đủ. Kinh Thánh nói: “Bấy giờ mỗi người trong số họ [các vị tử đạo] được lãnh một áo trắng;
và có lời phán bảo họ cứ nghỉ yên một thời gian ngắn nữa, chờ cho đủ số những
người cũng là tôi tớ Thiên Chúa và là anh em của họ, sắp bị giết như họ.” (Kh
6:11) Có
một sự thật minh nhiên: “Muôn loài thọ tạo những ngong
ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người.” (Rm
8:19) Và một nhà tâm linh cao niên đã nói: “Hãy
gấp sách thánh lại. Bởi vì linh hồn cuối cùng đã hoán cải!”
Như vậy, Thiên Chúa là Đấng không nghiêm khắc
khi quyết định hoặc thay đổi lập trường ổn định của Ngài, mà Ngài vẫn tiếp tục mời
gọi cho tới khi con người tội lỗi và bướng bỉnh trở thành các hối nhân và chấp
nhận lời mời dự tiệc của Ngài.
III.
TÔN TRỌNG
Mặc dù nghe có vẻ là sự tố giác hoặc hù dọa, nhưng
vẫn phải hiểu là sự tôn trọng. Nhà vua (Thiên Chúa) nói: “Tôi nói cho các anh biết: Những khách đã được mời trước kia, không ai
sẽ được dự tiệc của tôi.” (Lc 14:24; x. Mt 22:8) Cuối cùng, Thiên Chúa
vẫn tôn trọng (dù không đồng ý) lời “từ chối” của chúng ta đối với lời mời của
Ngài. Thiên Chúa trao quyền tự do cho chúng ta và Ngài tôn trọng quyền tự do đối
với cách chọn lựa của chúng ta. Thánh Phaolô nói: “Nếu ta kiên tâm chịu đựng, ta sẽ cùng hiển trị với Ngài; Nếu ta chối
bỏ Ngài, Ngài cũng sẽ chối bỏ ta.” (2 Tm 2:12) Đúng vậy, Thiên Chúa sẽ
hành động tùy theo ý của chúng ta là chấp nhận hoặc từ chối lời đề nghị của
Ngài. Vấn đề đơn giản là chúng ta trả lời CÓ hay KHÔNG. Chúng ta hoàn toàn có
quyền tự do quyết định. Chính quyết định đó sẽ ảnh hưởng số phận của chúng ta.
Sống trong Giáo Hội, chúng ta phải tỉnh táo
khi đánh giá những gì mà dụ ngôn dạy. Chúng ta không thể để mình lạc
hướng bởi các khái niệm không thuộc về Kinh Thánh mà cho rằng đa số sẽ được cứu
độ nếu “sống tử tế.” Có nhiều người tử tế trên thế giới này. Tuy nhiên, vấn đề
quan yếu là bạn có muốn những điều Thiên Chúa đề nghị hay không, hay là bạn
thích những điều thế gian đề nghị liên quan xác thịt và ma quỷ?
Có sự trì trệ đối với trái tim con người, muốn
điều ít quan trọng hơn điều quan trọng, dễ bị lung lạc bởi các thú vui nhất
thời, không thíc quy luật của Thập Giá. Chúng ta phải phục hồi tính cấp bách
trong việc loan báo Tin Mừng, không cho rằng điều này có thể thực hiện bằng “sự
tốt đẹp” hoặc “sự tử tế.” Chúng ta cần lôi kéo mọi người để họ có thể trả lời “đồng
ý” với giáo huấn mà dụ ngôn mong muốn. Khái niệm vô ích về việc toàn cầu hóa và
tình trạng vui vẻ, con người tử tế không thể thay thế giáo huấn của Kinh Thánh
về việc tuân phục lệnh triệu tập để nói “có” với Nước Chúa. Khái niệm ngây ngô
và thiển cận không thể cứu thoát chúng ta hoặc thúc đẩy việc loan báo Tin Mừng
cấp bách. Chỉ có vâng lời Thiên Chúa mới có thể làm được điều đó. Giả định là
điều khủng khiếp và làm hại việc loan báo Tin Mừng ngay từ trong tâm khảm.
Giáo huấn của dụ ngôn rất rõ ràng: Chúng ta cần
phải tỉnh thức, kiên trì, thúc giục những tâm hồn ưa những điều trần tục hơn
những điều thánh thiêng, thích những điều mau qua hơn những điều hoàn hảo, khoái
những điều ở đây hơn những điều trên trời. Mơ ước viển vông sẽ chẳng cứu được
các linh hồn, chỉ có mơ ước nghiêm túc có căn nguyên từ Lời Chúa mới có thể cứu
các linh hồn.
Trong bài thánh ca “Homo Quidem Fecit Cœnam” của Nhạc sĩ Fiocco có ca từ thế này: “Homo quidam fecit cœnam magnam, et misit servum suum hora cœnæ dicere
invitatis ut venirent: Quia parata sunt omnia.” (Có một người tổ chức đại
tiệc, rồi tới giờ đãi tiệc, ông sai đầy tớ đi nói với những người được mời: Mọi
thứ đã sẵn sàng.)
TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)
Đêm
10-10-2017
✽ Điều Chúa Muốn – https://tramthienthu.blogspot.com/2016/03/ieu-chua-muon.html
✽ Trau Dồi Kiên Nhẫn – https://tramthienthu.blogspot.com/2021/07/trau-doi-tinh-kien-nhan.html
✽ Tiếng Nói Bất Đồng – https://tramthienthu.blogspot.com/2023/08/tieng-noi-bat-ong.html
✽ Trau Dồi Kinh Thánh – https://tramthienthu.blogspot.com/2016/08/trau-doi-kinh-thanh.html
✽ Đức Tin & Hành Động – https://tramthienthu.blogspot.com/2018/05/uc-tin-hien-qua-hanh-ong.html
✽ Đức Tin & Sống Đạo – https://tramthienthu.blogspot.com/2017/09/uc-tin-va-song-ao.html
✽ Đức Tin & Việc Lành – https://tramthienthu.blogspot.com/2022/08/uc-tin-va-viec-lanh.html
Thánh Ca HOMO QUIDEM FECIT CŒNAM
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Comment